4511357996_1079x89.jpg 4511358053_64x82.jpg 4511342048_78x78.jpg

Gia Đình Sư Đoàn 18 Bộ Binh

Family of the 18th Division/ARVN

 

 

Nếu được như bố già Thượng sĩ

Nghe tin lui quân, chỉ nhìn trời,

Ném bi đông rượu, cười khinh bạc

Chắc hẳn lòng ta cũng thảnh thơi.

 

Còn ta nhận lệnh rời Xuân Lộc,

Muốn được cùng em nói ít lời,

Sợ áo trận mình đầy khói súng

Cay nồng đôi mắt gục trên vai.

 

Giây phút cầm tay em sẽ khóc,

Khóc theo, vợ lính biết bao người!

Ta biết dù tim mình sắt đá

Cũng vỡ theo ngàn giọt lệ rơi!

 

Mây xa không lạ đời ly biệt

Bỏ núi ra đi cũng ngậm ngùi

Huống chi bóng với hinh tha thiết

Hình nghiêng chao đỗ, bóng chơi vơi!

 

Bí mật lui quân nên phải phụ

Mối tình Long Khánh, tội người ơi!

Cao Nguyên bài học đầy xương máu

Một bước chân đi một xác người!.

 

Sáng mai thức dậy em buồn lắm

Sẽ khóc trách ta phụ bạc rồi.

Lòng ta như trái sầu riêng rụng

Trong vườn em đã vỡ làm đôi.

 

Bao nhiêu gai nhọn sầu riêng đó

Ta sẽ quỳ lên, chịu suốt đời!

Nhớ buổi hành quân ven Quốc lộ

Vườn nhà ai chuối chín đem mời

 

Từ phút tay cầm ly nước mát

Mình thành duyên kiếp bước chung đôi.

Bây giờ cánh nhạn ngày binh lữa,

Chiến tuyến, bay quanh, quạnh bóng người.

 

Chao ơi tội nghiệp đời con gái

Chôn chặt tình trong khỏi lữa vùi!

Nếu thật lui quân là bại trận

Thì ta nhất quyết chẳng xa người!

 

Đêm nay Xuân Lộc vầng trăng khuyết,

Một mãnh khăn tang khóc giống nòi.

Chân theo quân bước, hồn ta ở

Sông nước La Ngà đang sục sôi,

 

Trách mình quên rót ly từ giã

Những hồn anh kiệt đã nằm nơi…

Ôi cuộc giao tranh buồn bã quá

Hạ bao nhiêu địch vẫn không cười.

 

Nếu được tràn quân lên Định Quán

Đánh vùi một trận để đời vui.

Núi Chứa Chan kia sừng sững đứng,

Sư Đoàn 18 sao quân lui?

 

Ngựa lồng bãi chiến mà không hí,

Phải chăng ngựa chiến đã tàn hơi?

Tay vung kiếm bén mà không chém.

Phải chặng kiếm chủ chẳng còn người?

 

Không! Không ta biết lòng ta lắm

Sông Núi bao ngày đã tả tơi!

Người lính miền Nam đi chiến trận

Luôn khắc trong tim nghĩa giống nòi.

 

Bước chân lững thững vào quân sử,

Nghe trống trận xưa giục liên hồi

Đây giáo  Chi Lăng, gươm Vạn Kiếp,

Tiếng hò đuổi giặc dậy ngàn nơi.

 

Đạp chốt nghe đau lòng tĩnh lộ

Nhìn lui, lữa đỏ nhuộm góc trời,

Cao su trùng điệp rừng che mộ

Thị trấn hoang tàn pháo địch rơi.

 

Em ơi Xuân Lộc, em Xuân Lộc

Người Lính hôm qua tạ lỗi Người

Chao ơi tiếng tắc kè thê thiết

Gọi giữa đêm dài sợ lẻ loi!

 

Chân bước nữa hồn chinh chiến giục,

Nửa Hồn Xuân Lộc gọi quay lui…

Dưới hầm, ta biết em đang khóc,

Thét, gầm… pháo địch dập không thôi…

 

Em ơi, Xuân Lộc, ơi Xuân Lộc

Xích sắt nghiến qua những xác người!

 

 

Nguyễn Phúc Sông Hương

 

NỬA HỒN XUÂN LỘC

( Gửi tặng anh em cựu chiến binh SĐ 18, riêng tặng anh chi LH)