Tâm thư gởi các chiến hữu Trung Ðoàn 48 Sư Ðoàn 18 Bộ Binh cùng đồng bào hải ngoại

Anh em chiến hữu Trung Ðoàn 48 Bộ Binh thương mến,

Tôi xin kể ra những kỷ niệm mà chúng ta đã cùng nhau ở một đơn vị, luôn tuân hành những mệnh lệnh mà thượng cấp đã tin tưởng giao phó cho chúng ta trong suốt thời gian từ ngày 01/07/1960 cho đến ngày 13/01/1975.

Chúng ta từ Trung Ðoàn 32 Sư Ðoàn 21 Bộ Binh cho đến ngày 16/03/1963 được đổi danh hiệu thành Trung Ðoàn 48 Bộ Binh Biệt Lập, đến năm 1965 Trung Ðoàn 48 cùng với hai Trung Ðoàn bạn là 43 và 52 họp nhau thành lập Sư Ðoàn 10 Bộ Binh, đến ngày 01/01/1967 Sư Ðoàn 10 được đổi danh thành Sư Ðoàn 18 Bộ Binh cho đến ngày Miền Nam mất vào tay bọn Cộng Sản vô thần.

Suốt gần trọn 15 năm, tôi từ cấp Trung Úy cho đến cấp Ðại Tá Trừ Bị, tôi đã cùng Anh Em chiến đấu qua các địa danh như Thừa Ðức, Bình Ðại ở Bến tre; Năm Căn, Cái Nước, Biện Nhị, Sông Ông Ðốc, Thới Bình, Huyện Sử, U Minh của Cà Mau thuộc Vùng IV Chiến Thuật, tận cùng đất nước của đồng bằng Sông Cửu Long; cho đến những địa danh ở Vùng III Chiến Thuật như: Mã Ðà, Rang Rang, Ðồng Tình Ra, Suối Chó Chết, Xóm Xình, Xóm Cạn, Bầu Cá Trê, Phú Giáo, Nước Vàng, Ngã Ba Ông Lình, Gióc Bà Nghĩa, Bình Cơ, Bình Mỹ, Xóm Bà Chủ, Khánh Vân, Ðồng Xoài, Phước Long thuộc Chiến Khu Ð, mật khu Mây Tào, Mũi Kê Gà, cửa khẩu Bình Châu, Vỏ Xu, Mê Pu, Mật khu Ara Sa Lua, Bình Giả, tái chiếm Quận Ðất Ðỏ, Xà Bang, mật khu Hắc Dịch, Trảng Táo, Cây Gáo, Trảng Bàng, Ðồng Ớt, mật khu Hố Bò, Bời Lời, hành quân vượt biên sang Krek, Mimot, Chúp, Chipu Campuchia...

Tái chiếm Ðồi Gió, Phi Trường Quảng Lợi An Lộc, khai thông Quốc Lộ 13 khu vực Búng ở Lái Thiêu sau khi ngưng bắn đầu năm 1973, khai thông Quốc Lộ 15 ở Suối Cát, Quận Long Thành Tỉnh Biên Hòa, tam giác sắt, tái chiếm An Ðiền, Căn cứ 82.

Chiều ngày 12/01/1975 khoảng 17 giờ 30, Trung Ðoàn đang phá hủy kho đạn lớn của Cộng Sản ở hướng Ðông núi Chứa Chan, Ban 3 Trung Ðoàn gọi máy cho tôi hay, Hằng Minh ra lệnh tôi ngưng hành quân về Bộ Tư Lệnh Sư Ðoàn 18 tại Long Khánh nhận nhiệm vụ mới.

Ðêm 12/01/1975, trước khi lên phi cơ trực thăng về Sư Ðoàn, Anh Em Sĩ Quan, Hạ Sĩ Quan và Binh Sĩ ở Bộ Chỉ Huy Trung Ðoàn hành quân đã ôm tôi khóc và hỏi: “Tại sao đang đánh nhau mà bỏ Anh Em ra đi?”

Lúc đó, tôi thật sự không biết tại sao bị gọi rời khỏi đơn vị bất thần như vậy. Khi về đến Tư Dinh Tư Lệnh Sư Ðoàn 18, gặp Thiếu Tướng Lê Minh Ðảo mới được biết là Văn Phòng Tổng Thống cho biết tôi được chỉ định đi làm Tỉnh Trưởng Bình Tuy. Tôi không bao giờ mong hay muốn chức vụ Hành Chánh này, rất nhiều vị Chỉ Huy trực tiếp của tôi biết việc này, trong đó có Thiếu Tướng Lê Minh Ðảo, vị Chỉ Huy cuối cùng của tôi nơi đơn vị tác chiến. Ra đi để nhận một Tỉnh chỉ còn có một Quận Châu Thành là Hàm Tân, còn hai Quận đã lọt vào tay Cộng Quân là Hoài Ðức và Tánh Linh. Tôi xin Thiếu Tướng Ðảo hôm sau về Sài Gòn trình diện Ðại Tướng Trần Thiện Khiêm để xin không nhận chức vụ hành chánh mà tôi không có kinh nghiệm cũng như không thích. Ðai Tướng Khiêm đã tỏ ra giận và nói: Muốn không làm qua xin Ông Thiệu, Tổng Thống và Phó Tổng Thống chọn anh chứ không phải tôi, anh phải đi ngay, nếu không thì sẽ mất Tỉnh Bình Tuy. Tôi trở về Quân Ðoàn III gặp Trung Tướng Dư Quốc Ðống, xin Trung Tướng can thiệp cho ở lại Trung Ðoàn 48, nhưng Trung Tướng nói: Quyết định ở trên chứ không phải do Trung Tướng đề nghị. Ngày 13/01/1975 khi nhận nhiệm vụ mới, tôi xin Thiếu Tướng Ðảo giúp cho tôi mượn Tiểu Ðoàn 2/48 và Ðại Ðội 48 Trinh Sát, hai đơn vị này đã giúp tôi tái chiếm Quận Hoài Ðức ngày 20/01/1975, vì tình hình chiến sự căng thẳng, tôi phải trả lại hai đơn vị cũ của tôi cho Sư Ðoàn, khi tiễn đưa anh em trở về Trung Ðoàn ngày 22/01/1975, anh em chúng tôi đã ôm nhau ngậm ngùi chia tay và hẹn ngày tái ngộ.

Xuyên qua các chiến trận ở các địa danh kể trên, tôi ở một đơn vị gần trọn 15 năm, sự sống chết luôn kề cận bên Anh Em chúng tôi, những lúc đói khổ có nhau, ở An Lộc thiếu tiếp tế, Anh Binh Sĩ Ân đã đi hái từng đọt dền, rau sam mang về nấu cho tôi ăn, tôi nhớ đến Ông Ðại Tá Tạ Thành Long Bộ Tư Lệnh tiền phương Sư Ðoàn 18 ở bên cạnh Thiếu Tướng Lê Văn Hưng TL/SÐ5BB, cũng không có rau, tôi nói với Ân: Em coi nếu có thể thì hái cho Ðại Tá Long ăn với. Ân đã tiếp tế rau cho Anh Long, y như đã lo cho tôi.

Một hôm Ân đi hái rau về (không có nhiều đâu, vất vả lắm mới có, trong lúc địch pháo kích liên tục) khoe với tôi, em lượm được một hột bí rợ em trồng ở bên triền đồi của Tiểu Khu, nơi ông thầy lập nghĩa của Trung Ðoàn đó, mai mốt thầy trò mình có đọt bí ăn rồi. Không ngờ anh em Ðịa Phương Quân vì lý do phòng thủ, đã vô tình gài lựu đạn, nên một hôm Ân ghé thăm dây bí đồng thời dọn cỏ trên mộ Anh Em đã hy sinh (vì không có phương tiện di tản nên phải an táng tại chỗ), Ân đã vô tình đụng phải lựu đạn gài và đã hy sinh.

Trong trận chiến phá chốt địch ở ngã ba Ông Ðồn, gần Quốc Lộ 1 (Núi Chứa Chan), Thiếu Tá Trần Phú Lập, Tiểu Ðoàn Trưởng TÐ 1/48 lên tuyến đầu chỉ huy đã bị địch quân dùng đại bác 82 ly không giật bắn bay mất một cánh tay, tôi vội vã ra lệnh mang về Bệnh Xá Trung Ðoàn Hành Quân cách tiền tuyến 800 thước, tôi chờ Thiếu Tá Lập về đến, tôi hỏi Bác Sĩ Ðại Ðội Trưởng Quân Y có cứu được không? Bác Sĩ cho biết: Nếu có máu tươi tiếp ngay trước khi tản thương thì hy vọng cứu được. Tôi nói: tôi loại máu O, lấy của tôi tiếp ngay đi. Lúc đó một Anh Binh Sĩ nói: Ðại Tá, Em cũng máu O, lấy của Em, Ðại Tá giữ sức khỏe còn lo cho Anh Em chúng tôi.

Ðại Tá Tạ Thành Long làm việc ở Ủy Ban Ðình Chiến bốn bên trong dịp trở về thăm Sư Ðoàn, được tin đã đích thân dùng phi cơ trực thăng đáp xuống mặt trận bốc anh Lập đưa ngay về Tổng Y Viện Cộng Hòa, một Bác Sĩ của Trung Ðoàn tháp tùng để theo dõi tình trạng sức khỏe anh Lập, để báo cáo về Trung Ðoàn mỗi đầu giờ. Anh Lập đã được các vị Bác Sĩ ở Tổng Y Viện Cộng Hòa cứu sống.

Anh bị tàn phế, Việt Cộng chiếm Miền Nam 30/04/1975 đã đuổi anh Lập ra khỏi Bệnh Viện trong khi anh còn đang cần sự chăm sóc của Bệnh Viện. Tôi và các bạn bị tù đày ra Yên Bái, một hôm tôi được nhắn tin do các anh cùng đi đốn cây bồ đề cho biết: có em là Trần Phú Lập chăn bò gởi lời thăm. Hôm sau, khi đốn cây xong tôi nói với anh Nguyễn Kim Tây tôi xuống núi trước để tìm thăm em tôi. Trời không phụ lòng anh em chúng tôi, nên anh em chúng tôi đã gặp nhau. Không bút mực nào nói hết được. Sau đó anh Lập được thả trước tôi, ghé thăm vợ con tôi và cho biết là sẻ vượt biên, đến nay tôi không biết Anh ở Quốc Gia nào hay Tiểu Bang nào trên đất Hiệp Chủng Quốc này, hy vọng nhờ thư nhắn tin này mà Anh Em chúng tôi lại gặp nhau, vì có tin anh vượt biên an toàn.

Trời ơi! chúng tôi vì nhiệm vụ thượng cấp giao phó, luôn luôn cố gắn để hoàn thành, không than thở, trách cứ ai cả, mất cả tuổi xanh, các cấp Lãnh Ðạo chúng tôi có hiểu thấu cho chúng tôi không, có nghĩ đến chúng tôi và hiểu được chúng tôi như chúng tôi đã thương nhau không.

Chúng tôi đã từng đối đầu với những đơn vị của địch như: Tiểu Ðoàn Ð800, 445, Trung Ðoàn Cửu Long, Ðồng Nai, 665, 471, Công Trường 5, 7, 9. Những lần chạm súng với những đơn vị địch kể trên, biết bao nhiêu Anh Em chúng tôi đã hy sinh sinh mệnh, hoặc mất mát một phần thân thể. Cá nhân tôi bị thương nơi chiến trận và mất một mắt khi ở trong ngục tù Cộng Sản. Uất ức đến phải nhờ em Cố Ðại Tướng Ðỗ Cao Trí là Thiếu Úy Ðỗ Cao Thông viết giùm tôi đơn để gởi cho tên Tổng Bí Thư Cộng Sản lúc đó (1980) là Lê Duẫn để được xử bắn, việc này Ðại Tá Phan Văn Huấn, Liên Ðoàn Trưởng Liên Ðoàn 81 Biệt Cách Dù, người bạn tôi mến trọng cũng biết. Mặc dù bị mù lòa, tôi vẫn leo qua tường để vào thăm các vị Tướng vừa được chuyển từ trại giam Hà Tây về trại giam Nam Hà, tường mới xây mắt tôi không thấy rõ, nhờ Ðại Tá Ngô Văn Minh và Nguyễn Văn Chín em của Ðại Tá Nguyễn Kim Tây đỡ leo lên nên bị sập tường.

Khi ở mặt trận An Lộc về hậu cứ, tôi để dành được những lon đồ hộp từ An Lộc mang về chia cho gia đình Tử Sĩ, chỉ có vậy thôi.

Ông Nguyễn Cao Kỳ ơi, tình Chiến Hữu của chúng tôi cao đẹp như vậy đó. Riêng cá nhân Ông chỉ biết ăn chơi, hưởng thụ, khoe khoang nào là Vô Kỵ và Triệu Minh như trong truyện chưởng, vậy trận chiến An Lộc, An Ðiền, Phước Long, Phan Rang, Long Khánh, Ông trốn ở xó nào? Không thấy Vô Kỵ xuất hiện nơi tiền tuyến với chúng tôi, giờ chót! Ông hô hào, kêu gọi chúng tôi hãy ở lại chiến đấu để bảo vệ đất nước, chúng tôi đã nghe lệnh ông ở lại chiến đấu cho đến khi tuân lệnh bỏ súng đầu hàng! Ông Kỳ ơi, lúc đó ông đã an nhàn trên tàu, có nghĩ đến số phận Anh Em chúng tôi không?!

Sau khi đất nước rơi vào ách thống trị của Cộng Sản, tất cả vào tù Cộng Sản, nhà tan cửa nát, gia đình ly tán! Mất tất cả! Lao tù khổ sai, ông có biết không, con tôi chỉ mới 12 và 13 tuổi, cả hai phải đi phát cỏ để mỗi ngày có được một đồng (tiền VC) để mua gạo không. Ông là con người, ông có thương con ông không?! Hoàn cảnh gia đình tôi như vậy, tuy nhiên vẫn còn đỡ khổ hơn gia đình những Chiến Hữu khác, Ông có thấu những sự việc đó?! Ông đã làm gì cho đất nước Việt Nam? Ông đã bỏ chúng tôi lại, Ông cùng vợ con lên phi cơ hèn hạ chạy trốn. Ông đâu có hưởng được sự đối đãi mà bọn Cộng Sản Việt Nam đã dành cho chúng tôi và Ðồng Bào Miền Nam Việt Nam.

Bây giờ vì quyền lợi cá nhân của ông, Ông ngu dại nghe lời bọn Cộng Sản kêu gọi xóa bỏ hận thù, hòa giải dân tộc để xây dựng đất nước. Chỉ có ông ngu chứ Cộng Sản chúng nó không ngu như ông đâu. Bọn Cộng Sản chúng nó vẫn gọi chúng tôi là: Ngụy Quân, Ngụy Quyền.

Ðồng bào bị chúng cướp đoạt tài sản và đài đi kinh tế mới chịu không nổi phải bỏ nước ra đi chúng gọi những người không chịu nổi sự đàn áp của chúng là bọn phản quốc, chúng nói những người bỏ nước ra nước ngoài theo địch để ăn bơ thừa sửa cặn.

Giờ đây chúng thấy đồng bào hải ngoại đã không chết đói nơi xứ người, trái lại có cuộc sống ổn định chúng bèn ve vãn trở giọng gọi đồng bào hải ngoại là Việt Kiều yêu nước ngõ hầu moi tiền của đồng bào hải ngoại để duy trì và nuôi sống chế độ vô nhân của chúng.

Vậy chúng ăn cái gì thừa của đồng bào hải ngoại. Chúng nó có bao giờ gọi chúng tôi là anh em không? Có bao giờ chúng xin chúng tôi tha thứ cho hành động vô nhân đạo mà bọn chúng đã dành cho chúng tôi không? Tại sao ông hèn hạ đi gọi chúng là những người anh em phía bên kia.

Những ai cùng quan điểm như ông đều là kẻ thù của chúng tôi. Nếu ông là một quân nhân cấp nhỏ nhất trong QLVNCH hay một người dân bình thường chưa hiểu Cộng Sản thì còn có thể tha thứ được? Tôi vô phúc bị ông lãnh đạo, mặc dù trước kia tôi coi ông chẳng ra gì, do tư cách vô liêm sỉ của ông do một số người kể lại, chắc ông nhớ lại và biết rõ hành động gì rồi. Vì kỷ luật Quân Ðội, nên tôi đành phải im lặng cho đến hôm nay. Bây giờ ông lại đi cướp vợ của thuộc cấp! hơn nửa người ấy lại là ân nhân, đã cưu mang ông khi lưu lạc xứ người.

Ông có còn là con người hay không ông Kỳ? Ông có nghĩ đến hình ảnh người chiến sĩ hào hùng như anh Phạm Phú Quốc không? Anh Quốc ơi, nếu anh linh thiêng, xin anh “bẻ cổ” kẻ đã phản lại anh làm nhục anh và Chiến Hữu của anh cũng như Ðồng Bào trong và ngoài nước đang căm hờn hắn ta.

Ông Kỳ, ông được bọn Cộng Sản tiếp đón, đãi đằng, chỉ có bấy nhiêu đó mà ông đã quên tất cả, ông nên về nông thôn mà sống, mới thấy sự thật, mới thấy rõ Cộng Sản như thế nào, bọn cầm quyền tham nhũng, cuộc sống chúng nó quá đầy đủ, chúng đâu có nghỉ đến Ðồng Bào trong nước đang thiếu thốn, mất tất cả tự do, bị bọn công an kềm kẹp.

Thời gian trong ngục tù Cộng Sản, tôi luôn bảo vệ Danh Dự cho tất cả quí vị Tướng Lãnh, Sĩ Quan, Hạ Sĩ Quan và Binh Sĩ QLVNCH, mặc dù kẻ thù muốn tôi phải bôi bẩn QLVNCH, tôi đã không làm. Tôi đã có thái độ dứt khoát với những tên chó săn ở trại giam Nam Hà.

Anh Em Trung Ðoàn 48,

Tôi kể để anh em hiểu rõ vì sao tôi bị đi Bình Tuy, là việc mà trái với mong ước của tôi là ở cùng Anh Em chiến đấu, nơi mà những lúc vui, buồn, gian khổ đói rét đều có nhau, những lúc từ mặt trận trở về hậu cứ Long Giao, cùng nhau đá banh, hay đánh bóng chuyền mà lúc nào Anh Em cũng vui vẻ hồn nhiên gọi tôi là “tủ đứng” cứ nhắm tôi mà giao banh, vì tôi dở hơn các bạn môn thể thao này.

Những kỷ niệm đó tôi tôi nhớ suốt đời. Tôi đã xem đơn vị là gia đình tôi, Anh Em là ruột thịt của tôi, đáp lại tôi rất vui được biết Anh Em vẫn còn thương mến tôi như ngày xưa, xem tôi là người anh của các bạn.

Hỡi Anh Em Chiến Ðoàn 48, hãy cùng tôi và đồng bào, nếu có cà chua và trứng thối để dành tặng cho Nguyễn Cao Kỳ kẻ đã phản bội và làm nhục chúng ta, chà đạp lên sự hy sinh cao quý của hàng triệu người Việt Nam tôn kính, yêu Tổ Quốc, yêu Tự Do và Dân Chủ.

Nguyễn Cao Kỳ đã tay bắt mặt mừng, ăn uống với bọn lãnh đạo Cộng Sản đã từng lên tiếng thóa mạ con người và bản chất của ông! Ông tuyên bố lố lăng, không nghĩ đến đồng bào trong nước phải chịu biết bao cảnh bất công, bị đàn áp, mất cả tự do, nhân quyền và tín ngưỡng.

Nguyễn Cao Kỳ không nghĩ đến Chiến Hữu, Ðồng Bào đã hy sinh tất cả cho chính nghĩa Tự Do và Dân Chủ.

Xin tất cả quý Cơ Quan Truyền Thông từ nay đừng gọi Nguyễn Cao Kỳ với danh xưng cũng như cấp bậc cũ, để bảo vệ Danh Dự cho quý vị Tướng đáng kính của chúng ta, đồng thời chứng tỏ sự quyết tâm chống Cộng của tập thể Ðồng Bào tỵ nạn Cộng Sản ở Hải Ngoại.

Đại tá Trần Bá Thành
Cựu Trung Đoàn Trưởng/Trung Đoàn 48 Bộ Binh

Ngày 28/01/2004

You are viewing the text version of this site.

To view the full version please install the Adobe Flash Player and ensure your web browser has JavaScript enabled.

Need help? check the requirements page.


Get Flash Player