Sư Đoàn 18 Bộ Binh
(tiếp theo)
Khi toán tiền quân bắt đầu cuộc vượt sông thì súng địch đủ loại từ bên kia bờ thi nhau nổ dồn dập. Sĩ quan Tiền sát viên Tiểu đoàn liền gọi pháo binh bắn đáp lễ. Những tràn đạn pháo 105ly và 155ly bắn dồn dập lên đầu chúng. Nhưng đạn pháo đã không làm giảm được cường độ phản ứng của địch. Chúng núp sâu trong những hầm hố kiên cố. Trong cuộc chạm súng ngắn ngủi này, quân bạn chịu một số thiệt hại. Nhưng rất may mắn, không ai bị tử vong. Sau khi quan sát địa thế và ước lượng tình hình địch, vị Tiểu đoàn trưởng thấy không thể liều lĩnh cho Tiểu đoàn tiếp tục cuộc vượt sông. Ông báo cáo lên trên và chờ đợi. Sau đó không lâu, Tiểu đoàn được lệnh lui quân về tuyến sau để sẵn sàng trực thăng vận.
Nhưng vấn đề trực thăng vận nằm ngoài kế hoạch của cuộc hành quân. Việc điều động đã gặp trở ngại. Tiểu đoàn trở lại điểm xuất phát ở ấp Trà Cổ, sắp toán để chuẩn bị trực thăng vận. Lối 11 giờ, đoàn trực thăng đến. Nhưng chỉ có thể bốc mỗi lần một Đại đội. Đại đội 2 của Trung úy Võ Văn Mười nhảy trước, tiếp theo là Đại đội 3 của Trung úy Nguyễn Tri Hùng, và Bộ chỉ huy nhẹ Tiểu đoàn của Đại úy Phạm Đình Huệ. Khi mới bốc được một nửa Tiểu đoàn thì cuộc chuyển quân tạm ngưng. Trực thăng đi lấy nhiên liệu hay nghỉ trưa? Đại úy Huệ cùng hai Đại đội nằm chơ vơ giữa cánh đồng lúa trống trải, là những tấm bia rất tốt cho cộng quân nã pháo hay tấn công biển người. Tiền sát viên pháo binh phải điều động nhiều dàn pháo tác xạ làm hàng rào hõa lực cản để bảo vệ cho quân bạn. Lối 2 giờ chiều, đoàn trực thăng vận trở lại để bốc nốt các Đại đội còn lại của Tiểu đoàn.
BÀ MỤ BẤT ĐẮC DĨ
Trong lúc Tiểu đoàn chuẩn bị lên trực thăng để nhảy các đợt kế tiếp, một bà vợ lính cùng cô em gái trong đoàn người chạy nạn từ Võ Đắc, vượt sông La Ngà sang, đang chuyển bụng đẻ. Tiểu đoàn cho gọi xe Hồng thập tự. Nhưng không kịp. Đứa bé nhất định chào đời để nhìn trận chiến tàn khốc đang diễn ra trên làng quê của em, nơi đó cha của em đang cùng đồng đội, những chiến sĩ Địa Phương Quân & Nghĩa Quân của Quận Hoài Đức đang ra sức chống đở trước một lực lượng địch quân đông gấp bội, trong tình thế tuyệt vọng. Xe Hồng Thập Tự chưa kịp đến, nhưng đứa bé không chịu chờ, thế là Nguyễn Chí Huy, hiện định cư ở Arizona, người Y tá trẻ tuổi cùng vị Sĩ quan Trợ Y Tiểu đoàn, Thiếu úy Thìn, đã làm Bà Mụ bất đắc dĩ. Nhờ ơn trời, ca đẻ thành công, “mẹ tròn con vuông”. Và cũng vừa lúc đoàn trực thăng vận đến, hai “Bà mụ” bất đắc dĩ này phải vội vàng leo lên trực thăng nhảy vào trận chiến.
XUNG TRẬN
Lối 3 giờ chiều, Tiểu đoàn hoàn tất cuộc trực thăng vận. Tiểu đoàn trưởng cho mở đội hình tiến chiếm mục tiêu. Quan niệm hành quân của Tiểu đoàn là xử dụng tối đa bom đạn để tiết kiệm xương máu của quân sĩ. Những phi tuần F5E, khu trục cánh quạt và pháo binh thay nhau trút bom đạn lên mục tiêu. Nhưng khi bộ binh tiến vào, sức kháng cự của địch vẫn rất mạnh. Hầu như bom đạn đã không có ảnh hưởng mấy. Chúng ra sức chống trả. Mãi đến chiều tối, Tiểu đoàn cũng chỉ bám được bờ làng, và không thể tiến xa hơn được nữa.
Ngày N+1: Đánh từ sáng sớm đến chiều tối, đơn vị chịu nhiều tổn thất. Trận chiến gay go ngay từ lúc đầu. Ta và địch giành nhau từng căn nhà, từng khu vườn, từng thước đất. Bom napalm đã được xử dụng để đánh phủ đầu các ổ súng cộng đồng của địch. Bom tạo nên một biển lửa với những cụm khói đen cuồn cuộn bốc cao trong bầu trời. Nhưng sức kháng cự của địch vẫn không giảm sút bao nhiêu. Chiến tranh là tàn bạo. Chiến tranh là hủy diệt. Không ai muốn chiến tranh. Sống hòa bình vẫn thích hơn. Nhưng không phải như bọn phản chiến nhóc tỳ ngu ngốc của Mỹ với hàng chữ ghi trên áo: “make love, not war”. Trái lại bọn cộng sản lại thích đi gây chiến. Chúng phải gây chiến để hướng dư luận chống đối chế độ sang một ngả khác. Chính lão già Hồ Chí Minh và bè lũ cộng sản Bắc Việt nhận chỉ thị của Cộng sản Đệ Tam Quốc tế, đã gây nên cuộc chiến tranh tang thương này. Muốn sống hòa bình nhưng chúng ta phải đương đầu cuộc chiến do bọn cộng sản gây nên. Chúng ta chỉ chiến đấu tự vệ để sống còn. Cuộc chiến càng kéo dài, đất nước càng bị hủy diệt, người dân càng khốn khổ điêu linh. Nếu có phương thức nào khả dĩ kết thúc cuộc chiến nhanh chóng thì chúng ta cũng không ngại ngùng xử dụng chúng. Để tiết kiệm xương máu của quân sĩ, để sớm đánh đuổi được quân cộng sản ra xa để đồng bào có thể trở về sinh sống làm ăn, Tiểu đoàn đã yêu cầu lên trên cho xử dụng tối đa hõa lực hầu làm tê liệt mục tiêu. Do đó bom đạn đã thay nhau trút xuống đầu làng. Chỉ có một con đường ngang đi vào làng mà đơn vị đã đổ ra biết bao nhiêu là xương máu. Con đường vừa chiếm xong lại bị đánh bật trở lại, rồi lại đánh chiếm. Cứ thế mà nhiều lần trong ngày, ta và địch thay nhau làm chủ. Mãi đến chiều tối, quân bạn cũng chỉ tiến thêm được vài trăm mét. Hai bên ở trong thế cài răng lược.
Ngày N+2: Tiểu đoàn được lệnh rút về tuyến sau. Vùng đất tranh chấp trở thành vùng oanh kích tự do. Từ sáng sớm đến chiều tối, những phi tuần phản lực F5E, bán phản lực A37, và phi cơ cánh quạt cất cánh từ ba phi trường: Biên Hòa, Cần Thơ và Phan Rang đã thay nhau trút bom lên đầu giặc. Võ Đắc đã trở thành biển lửa. Những cột khói đen ngòm, cuồn cuộn bốc lên trời cao. Những con chim sắt nhào lộn cùng với tiếng gầm rú kinh hồn và tiếng bom đạn xé trời. Toàn khu vực đắm chìm trong khói lửa mịt mùng, tưởng như bầu trời đang sập. Những lúc máy bay chưa kịp vào vùng thì vị Sĩ quan Tiền sát viên pháo binh gọi pháo từ các căn cứ hõa lực bên Định Quán. Những tràng đạn 105 ly, 155 ly tới tấp rót đến. Đất trời rung chuyển, không gian nhạt nhòa trong lửa đạn, khói đen mờ mịt thức mây. Những trận phi pháo liên tục đã làm cho giặc cộng không được một phút giây nghỉ ngơi, đã tạo tâm lý hoang mang sợ hãi trong hàng ngũ cán binh của chúng. Vì bản năng sinh tồn, chúng chỉ còn cách trốn chui, trốn nhủi để giữ mạng sống; hoặc tìm kế thoát thân, tránh xa vùng lửa đạn. Điều thuận lợi cho quân bạn là tất cả dân làng đã tìm cách tản cư ngay từ những ngày đầu khi Việt Cộng vừa đánh chiếm. Họ tập trung về khu vực gần Quận, chạy ra Ngã ba Ông Đồn, hoặc vượt sông La Ngà chạy qua bên kia Định Quán. Vùng chiến sự bây giờ là nhà hoang vườn trống. Việt Cộng đã phá nhà dân để lấy cột kèo hoặc những bộ ván gổ làm nóc hầm. Chúng làm những công sự chiến đấu và phòng thủ rất kiên cố. Hệ thống giao thông hào chằng chịt như mạng nhện. Có lẽ chúng định cố thủ lâu dài. Cả Trung đoàn 33 cộng sản chiếm cứ và giữ chặt xã Võ Đắc. Khu vực phía đông là cánh đồng mía cao quá đầu người, rộng mênh mông; hướng bắc là rừng nên rất tiện lợi cho việc chuyển quân và tiếp tế của chúng.
Trước khi trời tối, ngay trong lúc máy bay còn đang vần vũ trong bầu trời, và pháo binh rót những tràng đạn tới tấp lên mục tiêu thì Tiểu đoàn đã từ từ trở lại chiếm bờ làng, chuẩn bị cho cuộc tấn công đêm. Khi màng đêm buông xuống là lúc Tiểu đoàn bắt đầu xung trận để dứt điểm
Tiểu đoàn 2/43 có cái may mắn là hầu hết các cấp cán bộ Trung đội trưởng, Đại đội trưởng đều còn rất trẻ, rất chịu chơi, nhưng cũng rất giàu kinh nghiệm chiến trường. Họ xuất thân từ các Trường Đồng Đế Nha Trang, Võ khoa Thủ Đức và Võ bị Quốc gia Đà Lạt. Họ đều đã được tôi luyện qua các chiến trường nóng bỏng của Vúng 3, nhất là tại mặt trận An Lộc của Bình Long Anh Dũng hồi mùa Hè đỏ lửa năm 1972. Đại đội 1 được đặt dưới quyền chỉ huy của Trung úy Nguyễn Văn Hào, xuất thân từ Võ khoa Thủ Đức, gốc Nhảy Dù; Đại đội 2 là Trung úy Võ Văn Mười, Đại 3 là Trung úy Nguyễn Trí Hùng đều từ Trường Võ bị Đà Lạt. Đại đội 4 là Trung úy Hà Văn Dương, Đại đội Chỉ huy & Yểm trợ là Trung úy Võ Kim Thạch đều là sĩ quan Thủ Đức. Tiểu đoàn phó, Đại úy Phạm Đình Huệ là sĩ quan tốt nghiệp khóa học 4 năm đầu tiên của Trường Võ bị Đà Lạt.. Sĩ quan Hành quân & Huấn luyện là Đại úy Nguyễn Mỹ, cũng là dân Thủ Đức…Tất cả đều dày dạn sương gió chiến trường.
Đánh là phải thắng. Đó là điều tâm niệm của tất cả chiến sĩ Tiểu đoàn 2/43 BB. Dù đất lạ, dù đêm tối mịt mùng, dù cộng quân đang núp chờ trong các hầm hố và công sự phòng thủ kiên cố, nhưng với ý chí quyết chiến, quyết thắng, đoàn quân hùng dũng tiến lên như vũ bão. Các Đại đội trưởng gan dạ, giàu kinh nghiệm đã chỉ huy đơn vị mình một cách tài tình. Tùy theo hoàn cảnh thực tế, họ toàn quyền hành động và xử trí một cách khôn ngoan. Khi giờ G điểm, các cánh quân bắt đầu xuất phát. Tiểu đoàn chỉ còn theo dỏi, phối hợp, và chờ đợi kết quả.
Pháo binh vẫn tiếp tục bắn, nhưng đã chuyển xạ xa dần theo nhịp độ tiến quân. Tiểu đoàn tấn công bằng ba mũi chính, theo phương giác nhất định. Đoàn quân lần mò đi trong bóng đêm. Con đường ngang đi vào làng mà từ hai ngày trước, Tiểu đoàn đã đổ nhiều xương máu, nhưng cũng chỉ bám được một bên đường, có lúc lại bị địch giành lại. Nhưng bây giờ thì hầm hố ngổn ngang, cây cối đổ xiêu vẹo. Mùi tử khí xông lên nồng nặc. Chúng đã cuốn gói từ bao giờ, có lẽ đã cao bay xa chạy. Vượt qua con đường là bắt đầu đi vào thôn xóm. Tất cả đều im lìm như đang say ngủ. Không một tiếng chó sủa, không một tiếng lợn kêu. Tất cả đều im vắng lạnh lùng. Có lẽ những con nai đồng quê và các chú Trư bát giới đã bị bộ đội “cụ Hồ” giãi quyết cho đi chầu cụ Mác, cụ Lê hết rồi! Thĩnh thoãng mới gặp những cuộc chạm súng lẻ tẻ. Nhưng chúng vừa bắn vừa chạy chứ không còn ngoan cố bám chốt như những ngày trước. Sức kháng cự của địch rất yếu. Mũi tấn công cánh trái tịch thu một đống vũ khí – có lẽ địch chưa kịp mang đi – với mãnh giấy viết vội: “Chúng tôi chịu thua phen này, hẹn ngày tái ngộ”. Mũi tấn công cánh phải đã bắt tay được với các chiến sĩ NQ ở đồi Bảo Đại đang phân tán mỏng, ẩn núp đâu đây.
NHIỆM VỤ HOÀN THÀNH
Đúng 5 giờ sáng, Tiểu đoàn đã tiến đến vòng đai phòng thủ của Quận. Đợi đến lúc trời sáng hẳn, một toán quân của Chi khu mở cổng ra bắt tay chúng tôi. Đó là toán quân của Đại úy Lê Phi Ô, do vị Đại úy Trưởng Ban 3 dẫn đầu. Tay bắt mặt mừng. Làm sao nói hết được những nổi niềm sung sướng, hân hoan của quân trú phòng.
Khi Võ Đắc đã được tái chiếm, Tiểu đoàn liền đổi hướng về hướng Bắc, truy kích địch ở xã Sùng Nhơn và Võ Su. Nhưng đám giặc ở đây đã hoàn toàn mất tinh thần, chỉ đụng trận năm ba phút là tìm cách bỏ chạy. Chúng rút trở về trong rừng sâu. Chỉ trong vòng mấy ngày, toàn bộ các xã Võ Đắc, Võ Su và Sùng Nhơn đã hoàn toàn được giải tỏa. Thanh bình đã trở lại thôn xưa.
Trung đoàn 33 Quyết Thắng Long Khánh của VC đã thành Quyết bại, đã bị tan tác như lá mùa thu trước trận cuồn phong bom đạn của Không quân, Pháo binh QLVNCH, và những cuộc tấn công như vũ bão của các chiến sĩ can trường Tiểu đoàn 2/43, Sư đoàn 18 BB. Chúng thiệt hại rất nặng. Theo người dân cho biết, trong đêm Tiểu đoàn tiến quân vào làng, VC đã bỏ chạy về hướng rừng Tánh Linh, mang theo rất nhiều thương vong, chở đầy trên mấy chục chiếc xe bò. Ước lượng con số thiệt hại của cộng quân trong hơn 33 ngày đêm cố “chịu đấm ăn xôi” là trên 1000 thương vong. Điều đáng nói là trong những ngày Võ Đắc chìm trong biển lửa, dù đạn pháo đã được xử dụng tối đa, nhưng đã không gây một tổn thất nào cho đồng bào, ngoại trừ nhà cửa, ruộng vườn bị hư hao.
Quận đã giải tỏa xong, nhưng nhiệm vụ vẫn chưa hoàn tất. Giặc cộng đã rút chạy, nhưng con đường ra Ngã Ba Ông Đồn chưa được khai thông. Tiểu đoàn chưa kịp nghỉ ngơi thì lại nhân lệnh giao lại trách nhiệm bảo vệ vùng đất mới tái chiếm cho Tiểu đoàn 3/43 của Thiếu tá Nguyễn Văn Dư, để lên đường hành quân tiếp. Sau một thời gian ngắn tiếp tục đổ máu, đổ nước mắt và đổ mồ hôi trên một đoạn đường không dài lắm, Tiểu đoàn đã khai thông được TL.333, bắt tay với Chiến đoàn 52BB của Đại tá Ngô Kỳ Dũng tiến quân từ hướng Ngả Ba Ông Đồn vào.
Bảo Định
Michigan, Independence Day 2006.
Trang [ 1 ] [ 2 ]
You are viewing the text version of this site.
To view the full version please install the Adobe Flash Player and ensure your web browser has JavaScript enabled.
Need help? check the requirements page.